nhà có điêu thê

Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá Nhìn xem dựa theo nàng bộ dáng khắc tượng điêu khắc gỗ cùng mười hai chiếc trâm gỗ, Thanh Thư tự nhủ: "Ta làm sao lại ngốc đến cho là hắn đưa những vật này là là báo đáp ân tình." Ai báo đáp ân tình là đưa tự tay điêu khắc đồ vật Tuy nhiên, so với hai bộ truyện kia, "Nhà có kiều thê" lại có ưu thế tuyệt đối về dàn cặp đôi phụ. Hai cặp đôi Trần Phi - Nguỵ Tiểu Bảo và Ngô Hạo - Lưu Mỹ Phân thực sự là điểm cộng rất đáng yêu của bộ truyện. Ngoài ra, bạn còn có cơ hội được gặp lại Chương 1: Là Lớn Lên Không Ít. "Nghe nói anh ấy tốt nghiệp từ Nam Đại chúng ta đó, quyên góp tiền cũng không có gì phải ngạc nhiên hết, tốt xấu gì cũng là người có tiền nhất Đế Đô nha. Quan trọng nhất là anh ấy rất đẹp trai nha… nam thần quốc dân đó, người đàn Vay Tien Nhanh Home Credit. Edit TPNS Beta Miyuki Tử Dạng ngạc nhiên hết nhìn Cổ Ly đang cười bất đắc dĩ lại nhìn Thư Mộng ôm thái độ dửng dưng, bèn đặt chén rượu được chuẩn bị sẵn cho Cổ Ly xuống, bước đến cạnh Thư Mộng thì thầm vài câu. Thư Mộng nghe xong thì cười khẽ, vẫy tay ra hiệu cho người ấy vào. Tử Dạng bèn đi ra gọi chủ hoa phường của con thuyền họ đang ngồi. Một người đàn ông tầm ba mươi tuổi bước tới trước mặt Thư Mộng. Trông ông ta rất cường tráng và có phần dữ tợn, lại đẹp trai theo kiểu lạnh lùng. Thư Mộng nhướng mày, chỉ về phía Cổ Ly “Sắp xếp cho người này ổn thỏa giúp ta, cứ theo quy củ của hoa phường mà làm.” Nam tử kia chẳng nói chẳng rằng, chỉ gật gật đầu rồi đánh giá Cổ Ly. Cổ Ly thấy vậy mới biết Thư Mộng đã lập mưu từ đầu, cười gượng “Giỏi, giỏi lắm, hôm nay gặp hạn rồi.” Hắn nối gót ông chủ hoa phường đi xuống lầu, vứt lại Diệp đần thối trố mắt ra nhìn, phải nín cười một lúc mới chạy theo chủ nhân. Trông hắn cam chịu đi theo, Thư Mộng bật cười khoan khoái. Đương nhiên nàng đã dự mưu, vốn định dùng cách khác để đưa hắn vào tròng, không ngờ diễn biến hơi khác so với nàng dự kiến. cũng may cuối cùng người thắng vẫn là nàng. Gió thổi mây trôi, sóng biển rì rào, tiếng khen ngợi inh ỏi. Mặt trời tà tà ngả về tây, các thí sinh cũng dần biểu diễn xong. Mỗi người một sắc hương riêng, nào diễm lệ, nào kín đáo, nào phong lưu, nào quyến rũ, nào ngây thơ, nào lạnh lùng, tất cả đều là những tiểu quan xuất sắc nhất. “Thưa quý vị, sau đây chính là thí sinh cuối cùng của chúng ta, đến từ Tây hoa phường. Chàng trai này không chỉ có vẻ đẹp trời phú mà còn tài năng hơn người nữa, quan trọng nhất là chưa qua tay ai.” Mọi người ồ hết cả lên. Giữa sân khấu là một người đàn ông tuyệt đẹp trong tà váy trắng. Anh ta rất lạnh lùng và thờ ơ, nhưng chính cái vẻ hững hờ ấy lại tôn lên vẻ đẹp trời phú. Ẩn chứa trong cái lạnh lùng là nét hấp dẫn khó cưỡng, chỉ nhấc tay thôi mà cũng khiến người ta sững sờ. Tà áo trắng càng tôn lên vẻ ung dung như thần như thánh. Quần chúng được chiêm ngưỡng một nam tử vừa diễm lệ vừa độc đáo như thế thì vô cùng phấn khích, mắt ai cũng sáng như đốt đèn. Thư Mộng tựa cửa sổ nhìn xuống, càng nhìn càng buồn cười hơn. Cổ Ly mặc váy đứng giữa đài cũng ngước mắt lên, vừa vặn bắt được ánh nhìn của Thư Mộng từ lầu hai. Trông cô nàng cười giễu mình đến là vui vẻ, hắn vừa tức là vừa buồn cười. Không dưng lại thua cô nàng một ván, may mà mình cầm kì thi họa làu thông, chỉ cần vài chiêu là dư sức đè bẹp các đối thủ, hoàn toàn có thể thỏa mãn điều kiện của nữ hoàng. Ánh mắt hắn lóe sáng, Cổ Ly lấy cặp dùi trống từ giá trống bên cạnh mình, vung lên, vừa nện xuống mặt trống vừa cười với Thư Mộng. Tiếng trống của hắn rền vang, uy mãnh, dưới bàn tay Cổ Ly, từng hồi trống dồn dập nối nhau, lên bổng xuống trầm, khi thì như thiên binh vạn mã chém giết, khi thì như bão cát hoang mạc thê lương. Quần chúng vốn đã xôn xao vì diện mạo Cổ Ly rồi, giờ lại được chiêm ngưỡng và lắng nghe tiếng trống tuyệt vời của hắn thì càng hưng phấn hơn. Trong tiếng trống có tình cảm dâng trào, khát vọng chinh phục, sự ngông cuồng bất cần đời, mà người đánh trống thì như thần tiên trong tà áo trắng tung bay. Mọi người xung quanh reo hò, ngợi khen ầm ĩ. “Tiểu thư, hóa ra người này lại tài năng đến thế.” Tử Dạng có vẻ khá ngạc nhiên. Thư Mộng cười nhạt “Nếu không có bản lĩnh thì hắn có trở thành nam phi hàng đầu được không? Những thứ này ắt là hắn tinh thông hết, đi thi thế này là giết gà dùng dao mổ trâu. Nếu hắn làm ta thất vọng, thì chẳng xứng làm đối thủ cho ta đấu trí.” Trong ánh hoàng hôn, Cổ Ly trông thật đẹp trong tà áo trắng. Động tác của hắn thanh thoát, tiếng trống phóng khoáng như ngựa hoang. Đôi mắt hắn cứ hướng về nàng, đôi môi cười khiêu khích, khiến Thư Mộng càng thích thú hơn. Người đàn ông hiếm có khó tìm thế này, nếu không phải là quá nguy hiểm, thì cũng đáng để nạp vào hậu cung đấy. “Tiểu thư, xem ra Cổ Ly thắng chắc rồi.” Tử Dạng nói. Cổ Ly vừa dừng tay, tiếng hoan hô ca ngợi đã vang rầm trời. Thư Mộng thích lắm, dựa vào ghế quan sát Cổ Ly đang muốn rời đài mà bị ngăn cản dưới kia. Đệ nhất mĩ nhân, chẳng có gì bất ngờ, Cổ Ly là người xứng đáng nhất. Đứng trên đài cao, Cổ Ly nhíu mày nhìn hai kẻ đoạt hạng hai và ba. Đã đạt đệ nhất còn bắt hắn đứng lại đây. Mặc quần áo phụ nữ thế này còn gì là mặt mũi nữa! Thấy Diệp cười húp híp cả mặt mũi, Cổ Ly chửi thầm trong bụng, nhục thế này mà bị bọn oắt nhà họ Cổ biết được, thì chúng nó sẽ bôi bác hắn cả đời mất! “ Ba vị mĩ nam đạt danh hiệu hôm nay,…” “ Đệ nhất mĩ nhân, ta trả ba ngàn lượng.” “Đệ tam mĩ nhân, ta trả bảy trăm lượng.” “Một vạn lượng, đệ nhất mĩ nhân.” Cổ Ly kinh ngạc, người chủ trì trên đài chưa nói hết câu, mọi người phía dưới đã nhao nhao lên. Cả một bầy đàn ông lộn xà lộn xộn, kẻ nào mắt cũng hau háu. Cổ Ly chau mày, ngước mắt nhìn Thư Mộng như dò hỏi. Thư Mộng hiểu ý Cổ Ly, duyên dáng nở một nụ cười, mấp máy môi “Cứ từ từ mà thưởng thức.” Cổ Ly đọc xong khẩu hình của Thư Mộng, đôi lông mày như xoắn lại với nhau. “Cứ từ từ mà thưởng thức” là sao? Thư Mộng cười tít mắt, đúng kiểu cười trên nỗi đau của kẻ khác Cổ Ly bèn nghiêng đầu hỏi chàng trai đứng hạng hai “Họ đang làm gì vậy? Vì sao lại thi nhau trả giá?” Người đạt vị trí số hai tuy rất tuấn tú nhưng mới chỉ tầm mười bốn mười lăm tuổi. Cậu ta nhìn Cổ Ly bằng ánh mắt lạ lùng “Ngươi không biết bọn họ trả giá cái gì thật ư?” Cổ Ly nghe cậu nhóc nói thế thì biết chắc là có vấn đề rồi, bèn lắc đầu nói “Không biết.” Cậu nhóc bật cười rồi bảo “Chúng ta là những người chiến thắng trong cuộc thi lần này. Ba người đứng đầu được khách đấu giá, ai trả cao nhất thì chúng ta được bán cho người ấy, chỉ phải phục vụ riêng người ấy thôi, không cần phải làm việc ở hoa phường nữa. Ngươi đẹp thật đấy, thế mà cũng lưu lạc đến chốn lầu xanh để người ta cân đong mặc cả, đúng là ông trời không có mắt.” Chương 14 TPNS Hic, anh đã được gắn mác kĩ nam, tội nghiệp Edit TPNS Beta Miyuki Bạn Thư Mộng này nhiều lúc cứ như một em gấu bông lông xù, bị chồng ôm qua ôm lại= “Hai người đẹp, xin mời.” Một gã đàn ông gầy nhưng rắn rỏi bước tới mời Cổ Ly và Thư Mộng lên thuyền. Cổ Ly lạnh nhạt hừ một tiếng, kéo tay Thư Mộng sải bước lên thuyền. Gã kia đi sau kinh ngạc hỏi Đại Tích Tiểu Tích “Sao nghe lời thế? Chúng mày dạy dỗ kiểu gì đấy?” Tiểu Tích cười, hất hàm “Sao phải dạy, mĩ nhân do bọn tao dâng lên đương nhiên phải để đại vương đích thân dạy dỗ chứ. Bọn tao chỉ bảo hai đứa nó, đi Kim cung là đến với vinh hoa phú quý, cái bọn này cả đời đã biết mùi tiền tài, quyền thế là gì đâu, lại chẳng cúi đầu răm rắp.” Lũ còn lại nghe thế thi nhau a dua theo. Cổ Ly và Thư Mộng liếc nhau, nụ cười hiện lên trong ánh mắt. Tiền tài? Quyền thế? Hai người bọn họ một người giàu nhất thiên hạ, một người quyền lực nhất thiên hạ, còn ai trên đời này có thế lực và thân phận tôn quý bằng bọn họ đây? Dùng tiền tài và quyền lực để khuất phục Thư Mộng và Cổ Ly ư? Đúng là nhảm nhí! Cổ Ly và Thư Mộng sóng vai bước lên thuyền liền phát hiện ra con thuyền này chỉ là giả mạo thuyền chở hàng mà thôi. Tuy bên ngoài vẫn chất đống hàng hóa, nhưng bên trong lại hoàn toàn rỗng. Lúc này, trong khoang rỗng của thuyền có mười mấy chàng trai tuấn tú đang ngồi rũ rượi. Các chàng trai trông rất xuống tinh thần, một số bị trói, một số thì kiệt sức nằm im lìm trên giường, ánh mắt cực kì tuyệt vọng. Thư Mộng thì nghiến chặt răng, cơn phẫn nộ trào lên. Cổ Ly biết nàng tức lắm, bèn nắm chặt tay Thư Mộng để nàng giữ bình tĩnh. Đây chỉ là phần nổi của tảng băng mà thôi, hắn cần nhổ cỏ tận gốc chứ không phải rút dây động rừng. Thư Mộng cũng biết thế, bèn nén uất hật, tiếp túc đóng vai yếu đuối cho tròn. “Người đẹp, lại đây, các người sẽ ở chỗ này.” Gã đàn ông xun xoe với cả hai hồi nãy chỉ vào cái giường tốt nhất khoang thuyền, toan nắm tay Thư Mộng dắt đến. Thư Mộng vội vàng né ra, chạy sang bên kia Cổ Ly, sợ sệt bấu chặt tay hắn. Cổ Ly thấy thế thì nghiêm mặt quát “Ngươi giở trò gì đấy?” Rồi vờ như bảo vệ Thư Mộng. Tiểu Tích lập tức lôi cổ gã kia ra “Làm gì thế? Người dâng cho đại vương mà cũng dám đụng vào, chán sống rồi à?” Gã kia phân bua “Tao chỉ cho họ chỗ tốt nhất thôi mà, có dám chạm vào đâu.” Tiểu Tích nạt “Biết thì tốt. Chúng nó không cần bọn mày chăm lo, hai huynh đệ tao tự xử lí. Chúng nó cũng không thích bị người khác sờ mó, chúng mày liệu hồn tránh xa ra, đụng vào thì đừng trách anh em tao trở mặt.” Gã kia bực tức hừ một tiếng bỏ đi. Đại Tiểu Tích âm hiểm quan sát bốn tên còn lại, thấy mặt tên nào cũng nhăn như bị rách thì cười ha hả. Cổ Ly dắt Thư Mộng đến chỗ được chỉ cho. Thấy vẻ mặt hoảng sợ của nàng thì hắn cười thầm, véo tay nàng thật mạnh. Thư Mộng bèn quay lưng lại với lũ người kia, nét mặt bình thường trở lại, cáu kỉnh trừng Cổ Ly rồi bóp tay hắn trả đũa. “Hô hô, đại ca, hai đứa này cũng thân nhau ra phết! Cũng tốt thôi, dù sao cũng chỉ còn hai chỗ nằm, chúng nó một, chúng ta một, vừa xinh.” Tiểu Tích thấy hai bàn tay của Thư Mộng và Cổ Ly cứ quấn chặt lấy nhau thì cười thích thú. Đại Tích hừ một tiếng “Gặp phải đứa óc bã đậu không cứu nổi mình, còn tự chui đầu vào rọ theo, chả lẽ lại không tử tế với nó?” Gã vừa nói vừa đi đến chiếc giường đặt cạnh giường Cổ Ly và Thư Mộng, nằm vật xuống. Cổ Ly nhếch nhẹ mày, kéo Thư Mộng nằm xuống giường, ôm nàng vào lòng, cười hí hửng. Thư Mộng thấy thế thì nhướng mày, đã sàm sỡ lại còn cười, đáng ghét! Nàng bấu thật lực vào eo Cổ Ly. Cổ Ly méo miệng vì đau, càng ôm Thư Mộng chặt hơn, an ủi “Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.” Mồm hắn nói thế mà mắt thì cứ hấp háy ý cười, Thư Mộng rúc vào cổ hắn mà cắn. Cổ Ly đau quá, bèn ấn mạnh đầu nàng lên cổ mình. Thư Mộng nghẹn thở mà không dám giãy, càng cắn mạnh hơn. Hai người kẻ cắn người ấn, bề ngoài trông thì tình cảm lắm, chàng trai lớn che chở cho chàng trai nhỏ, ai mà biết họ đang chiến nhau trong im lặng. Thuyền đi được khoảng bảy tám ngày, tất cả mọi người trong khoang không ai được thấy mặt trời cả. Cổ Ly và Thư Mộng vốn chưa du ngoạn Thánh Thiên nhiều, chỉ có thể đoán là thuyền xuất phát từ Quan Châu. Đi mấy ngày đêm không ngừng nghỉ, không biết là đến đâu rồi. “Xuống thôi xuống thôi, đến nơi rồi.” Thư Mộng và Cổ Ly đang trao đổi trong im lặng với nhau thì nghe tiếng bọn Đại Tiểu Tích hô lên. Trong lòng cả hai dao động mạnh, họ trao đổi một ánh nhìn rồi theo bọn người kia đi ra ngoài. Ồn ào. Đập vào mắt Cổ Ly và Thư Mộng ngay khi rời thuyền là một bến cảng sầm uất nhộn ngợm, hàng hóa lên xuống thuyền như mắc cửi, cực kì náo nhiệt. Cổ Ly và Thư Mộng liếc nhau, cảnh tượng này khác hoàn toàn với những gì họ hình dung. Cứ ngỡ rằng lênh đênh trên biển nhiều ngày như thế hẳn điểm đến sẽ là một hải đảo. Giờ trông quanh cảnh nơi đây, dân chúng toàn là người Thánh Thiên, hẳn là họ vẫn ở trên lãnh thổ Thánh Thiên. Thuyền đi lâu như thế, không phải ra ngoài biển khơi mà ngược vào trong đất liền, đi sâu vào giữa Thánh Thiên “Đi, đi, lên xe.” Trên bến có sẵn một đoàn xe ngựa chờ đón. Đại Tiểu Tích nghiễm nhiên đóng vai thủ lĩnh, dẫn đầu cả đoàn lên xe. Cổ Ly nắm tay Thư Mộng, Thư Mộng nép sau lưng hắn, sợ sệt hỏi “Các người muốn dẫn bọn ta đi đâu?” Tiểu Tích ngoảnh đầu liếc Thư Mộng một cái, cười “Đến là biết í mà. Chịu khổ mấy ngày, tao biết chúng mày sợ, chịu khó thêm tí.” Thư Mộng thấy Tiểu Tích không chịu nói ra địa điểm, giữ kín bí mật, bèn bóp nhẹ tay Cổ Ly. Cổ Ly lạnh lùng nhìn Đại Tiểu Tích, hừ một tiếng rồi nhanh chóng kéo Thư Mộng lên xe ngựa. Bên trong xe ngựa tối om om, cửa sổ bị bịt kín hết. Thư Mộng khẽ nhíu mày “Ngươi nghĩ chúng định đưa chúng ta đến đâu?” Cổ Ly ngồi dựa lưng trong toa xe dành riêng cho bọn họ, lười biếng bảo “Bao giờ dừng thì khắc biết.” Thư Mộng nghe thế thì thụi một cùi chỏ về phía phát ra tiếng hắn. Cổ Ly chịu đau cũng không giận, tóm lấy cái tay chìa tới, kéo nàng xích lại, ôm vào lòng. Đã mấy ngày nay Thư Mộng bị Cổ Ly ôm suốt, còn ngủ chung giường, nên giờ hắn ôm nàng cũng chỉ ngọ nguật chút rồi thôi “Ôm mãi chưa đủ à?” Cổ Ly bật cười “Đủ thế nào được? Trời rét căm căm thế này mà không có lò sưởi, chúng nó định cho ta chết rét đây mà. Có lò sưởi thiên nhiên là cô chẳng phải quá tốt ư?” Thư Mộng nghe thế lại tức điên. Trong xe tối quá Cổ Ly không nhìn thấy mặt Thư Mộng, nhưng hắn cảm nhận được tay nàng hung hăng cấu đùi mình. Hắn vừa cười vừa nói “Thôi được rồi, đừng nghịch nữa, nhắm mắt lại cảm nhận sự thay đổi của phương hướng mà xem. Vừa nãy chúng ta đứng ở phía đối diện với mặt trời, hẳn là hướng Tây, nếu vẫn tiếp tục đi về hướng đó, nhiều khả năng bọn chúng sẽ đưa ta đi sâu vào vùng sa mạc hoang vắng nhất Thánh Thiên, không biết ở đó có gì nhỉ?” Thư Mộng vốn còn giận chuyện Cổ Ly bảo ôm nàng chỉ để cho ấm, nhưng lúc này Cổ Ly lại nói như thể dỗ dành nàng trò chuyện, giọng nói, ngữ điệu thật gần gũi thân thiết, Thư Mộng đột nhiên thấy hắn cũng thật buồn cười. Cục tức trong lòng thoáng chốc đã bay biến đâu mất. Nàng tựa trong lòng Cổ Ly, thử cảm nhận phương hướng. Chương 19

nhà có điêu thê