ngôn tình anh uống thuốc
Nàng mặt mày hớn hở, vội vàng đưa muỗng thuốc đến bên miệng hắn. "Thật sự, thật sự. Uống nhanh lên, uống nhanh lên, thuốc nguội rồi sẽ phải sắc lại." "Ta có thể tự uống." "Không được, phải đút!" Nàng cười đến ngay cả cặp mắt cũng mở không ra.
Ở khúc ngoặt cầu thang, đám thiếu niên hư hỏng tụ tập hút thuốc. Cô dừng lại không dám đi qua. Nhưng không ngờ nghe thấy tiếng cười càn rỡ điên cuồng của tên côn đồ Giang Nhẫn: "Ông đây thích mẫu người thế nào à? Mẫu người giống Mạnh Thính đó." "Anh Nhẫn, không thể nào, hoa khôi trường học khó theo đuổi lắm." "Ông đây nhịn cả một đời."
Take it before going to bed. - Uống thuốc trước khi đi ngủ. Please take the medicine according to the instruction. - Hãy nhớ uống thuốc theo chỉ dẫn. Trên đây là bộ từ vựng tiếng Anh chuyên ngành dược mà 4Life English Center (e4Life.vn) muốn giới thiệu đến bạn. Hi vọng những kiến
Vay Tien Nhanh Home Credit. "Ngôn tổng à! Đừng làm nũng nữa. Mau uống thuốc cho em.""Không muốn. Anh muốn bà xã đút cơ."Cao Hi nhìn người đàn ông đang nằm trên giường bệnh nhưng vẫn không quên cái tính trẻ con của mình."Anh là tổng tài. Là tổng tài đấy, làm gì có tổng tài nào như anh chứ.""Ừm! Có phải ông xã em đặc biệt lắm không?""Đặc biệt?" Cao Hi nhíu mày nhìn anh."Vừa đẹp trai, tài giỏi lại giàu có. Đã thế lại cưng chiều bà xã tận trời." "Tập đoàn Ngôn thị là của em, đứng tên em. Còn anh không có quyền gì hết. Nhé! Thế nên không thể nói là anh giàu có được."Ngôn Chính Tần câm nín. Đáng ra ngay từ đầu không nên cho người phụ nữ này đứng tên Ngôn thị mà."Nào tiểu Tần anh mau uống thuốc đi, nếu muốn bị em đuổi việc thì không cần uống cũng được.""..."Sáng sớm Cao Hi đến phòng làm việc của bác sĩ điều trị cho Ngôn Chính Tần."Bác sĩ! Bệnh tình anh ấy sao rồi."Bác sĩ đẩy gọng kính nheo mắt nhìn cô. "Bệnh? Cậu ta làm gì có bệnh.""Dạ? Không có bệnh?""Cậu ta cho bệnh viện tiền rồi bảo tôi nói với cô là cậu ta bệnh rất nặng." Bác sĩ cười cười nói thêm. "Gần đây bệnh viện đang gặp khó khăn nên... Mà thôi nhé, có bệnh nhân gọi tôi. Đi trước đây."Cao Hi đứng trong phòng làm việc của bác sĩ lửa giận không ngừng bốc lên. Ngôn Chính Tần anh xong đời phòng bệnh Ngôn tổng cao cao tại thượng đang cầm một quyển truyện tranh. Gương mặt chăm chú tiếp thu kiến thức mới."Rầm." Cửa phòng bệnh bị đẩy đập mạnh vào giật mình ngẩng đầu lên. "Bà xã của anh. Ai dám chọc giận em." Ngôn Chính Tần nhìn thấy ánh mắt vô cùng tức giận của Cao Hi liếc mắt nhìn anh. "Hừ! Ngôn Chính Tần anh chính thức bị đuổi việc."Cùng lúc đó bác sĩ điều trị của Ngôn Chính Tần cũng vừa xong việc đi ngang qua phòng bệnh của anh."Tên già lang băm kia, tôi sẽ cho bệnh viện của mấy người bay màu." Ngôn Chính Tần đứng trên giường bệnh chống nạnh chỉ tay thẳng mặt đồng đội của mình. Đúng là đồng đội tốt mà. Cao Hi không thể nhìn nổi cảnh tượng này nữa rồi. "Không nói nhiều anh bị đuổi việc. Tối nay ra ngoài sofa ngủ."Ngôn Chính Tần nhìn tên bác sĩ kia mà không làm gì được.Đoản -Cre Quân VũPhố ngôn tình group
Chương 31 Uống thuốcKhi Thẩm Thất tỉnh lại, sắc trời đã sáng rõ. Đêm qua nàng ngủ rất sâu, dù sao tối hôm qua cũng bị Thẩm Trọng Hoa giày vò tới tận nửa thân Thẩm Thất bủn rủn đứng dậy, nghe thấy động tĩnh, nha hoàn đã chờ lâu vội tiến đến đỡ nàng, lúc Thẩm Thất khổ não tưởng chẳng lẽ mình phải mặc áo trong nhăn nhúm, ướt sũng trở về thì nha hoàn bưng y phục thơm mùi hoa cỏ cho chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Thất có chút bất ngờ, mất tự nhiên để nha hoàn hầu hạ nàng mặc lại y phục rồi yên tĩnh ngồi trước gương đồng để nha hoàn chải đầu cho mình trong gương đồng, Thẩm Thất không khỏi cười lạnh, nghĩ thầm "Từ khi nào mình trở nên mềm yếu như vậy?""Trước kia lúc mưa gió bão bùng, trên người mang theo vết thương, không phải không thể làm cái gì đều vẫn làm cái ấy như thường sao?""Chẳng qua là được Thẩm Trọng Hoa chơi đùa một đêm, hôm nay đã lười rồi à?"Sau khi trang điểm xong, Thẩm Thất nhìn cách ăn mặc của người trong gương, chẳng có chút nào phù hợp với thân phận hạ nhân của nữ tử vẽ mày thanh mảnh, bôi son đỏ thắm, cả người cẩm tú hương sa [*], trong mắt Thẩm Thất chỉ có lạnh nhạt.[*] Y phục bằng gấm vóc, có mùi chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn thâm tâm Thẩm Thất, nàng không vứt bỏ được hết những yếu đuối, hèn mọn kiếp trước, tự nói với chính mình "Ngươi thật sự cho rằng mình là đại tiểu thư rồi ư?"Bọn nha hoàn không hoàn phát hiện Thẩm Thất khác thường, chỉ biết nàng không thích nói chuyện, cũng không thích khi Thẩm Thất đứng dậy thì định đến thư phòng hầu hạ, nàng vốn là hạ nhân của chàng, nếu không được phân phó gì, Thẩm Thất lẽ ra phải đi theo Thẩm Trọng Hoa, mà lúc này đây, nếu không có việc gì, Thẩm Trọng Hoa nhất định là ở thư phòng."Thất cô nương..." Lăng Giác chần chờ mở miệng, nói cho Thẩm Thất "Vương gia không ở thư phòng.""Vương gia đi đâu rồi?" Thẩm Thất hỏi. Thẩm Trọng Hoa ở đâu thì nàng phải ở đó."Vương gia có chuyện quan trọng nói với người khác, cố ý dặn dò cô nương nghỉ ngơi thêm." Liên Hương chững chạc hơn Lăng Giác, nghe nàng ta nói như vậy nàng cũng không nói gì thêm."Vậy chúng ta trở về." Tuy Thẩm Thất không thích ở Phương Hoa Uyển, nhưng so sánh ra, nàng càng không thích ở Lâm Uyên Các của Thẩm Trọng khi trở về, Thẩm Thất cho người lui xuống, thay quần áo thoải mái, lặng lẽ ra khỏi vương Thất là ám vệ, ra ngoài rất dễ khi ra khỏi vương phủ, Thẩm Thất đi thẳng đến một tiệm thuốc, bảo người tiệm thuốc sắc một bát thuốc tránh thai cho nàng, uống một hơi cạn sạch rồi lại vội vàng xoay người rời nhân giúp sắc thuốc gặp Thẩm Thất vài lần, nói cho cùng sống lại một đời, chỉ cần Thẩm Trọng Hoa làm chuyện như vậy với nàng, Thẩm Thất đều sẽ đến tiệm thuốc lấy thuốc, uống xong sẽ trở về."Uống nhiều thuốc tránh thai quá sẽ tổn thương cơ thể..." Phụ nhân cùng là nữ tử, nhịn không được nói với Thẩm Thất."Ta biết." Thẩm Thất ngừng lại, gió thổi qua góc áo của lòng Thẩm Thất biết rõ rồi, phụ nhân không thể nói thêm gì, chỉ đoán vị cô nương này chắc hẳn là một người đáng thương, có chỗ khó xử của mình. Phụ nhân mềm lòng, móc trong ngực ra một túi đường viên, đưa cho Thẩm Thất, hỏi nàng "Bát thuốc kia đắng, cô nương có muốn ăn một viên đường không?"Ý tốt đến từ người lạ không khỏi khiến lòng Thẩm Thất căng thẳng. Nàng chưa kịp trả lời lại, lúc phản ứng lại thì chính mình đã vội chạy xa, ngay cả một câu cảm ơn suy nghĩ trong lòng cũng chưa kịp nói sao?Không kiếp trước thuốc tránh thai Thẩm Trọng Hoa cho nàng uống đắng hơn dù đời này không biết tại sao Thẩm Trọng Hoa không cho nàng uống loại thuốc ấy như kiếp trước nhưng Thẩm Thất không muốn mang thai con của Thẩm Trọng Hoa nữa. Nàng không dám vọng tưởng, cũng không còn vọng tưởng, nàng không đành lòng để đứa con đáng thương chưa ra đời của nàng đến cuộc đời này chịu khổ một lần nữa. Thẩm Thất lặng lẽ trở về phòng, tiếp tục giả vờ không có việc gì xảy cho đến giờ cơm trưa, Thẩm Trọng Hoa gọi nàng qua dùng cơm cùng Thẩm Trọng Hoa, đối với Thẩm Thất mà nói giống như chịu cực hình. Chàng bảo nàng ăn cơm thì nàng ăn cơm, chàng bảo nàng ăn canh thì nàng ăn canh, chàng gắp cho nàng cái gì thì nàng ăn cái đó."Đây chẳng lẽ là đam mê mới của chàng?" Thẩm Thất nghi hoặc trong lòng, nàng cũng không chỉ biết phải tuân theo, phải nghe đến sau khi ăn xong Thẩm Trọng Hoa lại hỏi nàng, đã bôi thuốc thấy bôi thuốc, Thẩm Thất không khỏi nghĩ đến cách thức bôi thuốc của Thẩm Trọng Hoa. Nàng không thể lừa gạt chàng, chỉ nói "Nô tỳ trở về là ngủ, cũng không phải chuyện gì gấp."Thẩm Trọng Hoa bỗng nhúc nhích, nhớ tới chuyện xảy ra tối qua, Thẩm Thất sợ chàng lại đưa phần thân của mình tiến vào cơ thể mình, vội nói "Bây giờ nô tỳ đi bôi thuốc ngay.""Thất Thất." Thẩm Trọng Hoa uốn nắn nàng "Bổn vương không cho phép nàng tự xưng nô tỳ nữa."Giọng điệu nghiêm túc, chàng cố hết sức khiến cho mình không có vẻ hung ác."Nô tỳ..." Thẩm Thất ngừng một chút, mở miệng nói "Ta..."Khóe miệng Thẩm Trọng Hoa cong lên, còn nói "Thất Thất không ngoan."Chắc hẳn chỉ là nói việc nàng chưa bôi Trọng Hoa lại nói “Vì để Thất Thất nhớ lâu, lần này vẫn là để bổn vương bôi thuốc cho nàng." Thẩm Thất “…”
Lượt Xem 16 NGÔN CỦA ANH Tác giả Nghiên Thừa Thư Thể loại Hiện đại, cưới trước yêu sau, sủng, nhẹ nhàng, ngọt ngào, có H, có rất nhiều H, HE. H nhiều so với các truyện mới hiện nay thôi nhé CP nam bác sĩ bị nghiệp quật × nữ giáo viên rất “dịu dàng” Tình trạng Hoàn edit. Link đọc ngôn của anh ?Văn án Trong trí nhớ của Lý Khê Ngôn, cái tên Cố Văn Lan này, phong lưu thành tính, chẳng những có một khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt mà còn thích hái hoa ngắt cỏ, là một tên lãng tử tình trường, ngày còn học đại học cô cũng từng bị thiệt thòi trên tay anh. Vài năm sau Lý Khê Ngôn gặp lại anh, lần đầu tiên Cố Văn Lan không nhận ra cô, cô cũng giả vờ như không quen anh, lần thứ hai cô uống chút rượu, Lý Khê Ngôn lỡ… với người ta. Một ngày nào đó sau khi kết hôn, Cố Văn Lan hỏi Nghe nói em vì sắc đẹp của anh mới gả cho anh hả? Lý Khê Ngôn hoảng sợ Sao anh biết? Cố Văn Lan … Một lần nữa nhìn lại ba mươi mấy năm cuộc đời, một lần nữa đo đạc lại giá trị quan cá nhân, cuối cùng ra kết luận là, anh yêu em. ?❤? ?“Những người có tình chưa chắc đã lấy nhau, chỉ những người có duyên mới lấy được nhau.”* ?Ngay cả những nhà thơ, nhà văn lãng mạn nhất khi nói về hôn nhân, họ cũng đều dùng đến những lời lẽ cực kì chua chát, chắng hạn như Hôn nhân là nấm mồ chôn vùi tình yêu, Hôn nhân là tai họa, Hôn nhân là cuộc chiến tranh nơi chúng ta ngủ với kẻ thù của mình,… Nhưng Cố Văn Lan và Lý Khê Ngôn, bằng câu chuyện nhỏ của họ, đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, không phải cuộc hôn nhân nào cũng giết chết tình yêu, mà nó còn có thể là liều thuốc tái sinh tình yêu. ?Cố Văn Lan là một người đàn ông cô độc, dù sự cô độc đó được thời gian tôi luyện để che giấu bằng vẻ ngoài phong nhã, đôi lúc cợt nhả, nhưng tận sâu trong anh, là sự cô độc. Những năm tháng niên thiếu tươi đẹp, nơi mà trái tim đáng ra sẽ học yêu và được yêu theo những cách thức sôi nổi trong sáng nhất, thì cuộc hôn nhân của bố mẹ đổ vỡ. Một cuộc hôn nhân tốt đẹp dường ấy, yêu nhau sâu sắc nhường ấy, lại cứ vậy mà đổ vỡ. Có lẽ chỉ có những người con trong gia đình đã trải qua chuyện đó mới có thể hiểu hết được nó có thể ảnh hưởng đến nhân sinh quan, thế giới quan của một người như thế nào… Năm ấy, Cố Văn Lan lựa chọn rời nhà theo mẹ, trải qua cuộc sống vô cùng chật vật khi mẹ mắc bệnh tim, ốm yếu cần chăm sóc, kinh tế chẳng có, lại không muốn nhận bất cứ sự giúp đỡ nào từ bố. Nhưng rồi cố gắng thế nào, giằng co đấu tranh ra sao, mẹ anh vẫn mất, anh quay về nhà theo di ngôn cuối cùng của mẹ, mang theo trái tim u ám đã kiệt quệ, trống rỗng, mất phương hướng. Mà biểu hiện lớn nhất của việc mất phương hướng đó, có lẽ chính là việc năm thứ 3 Đại học anh bắt đầu sống phóng túng Thay bạn gái như thay áo; Ai đến tỏ tình cũng không chối từ. Lý Khê Ngôn chính là một trong những người bạn gái ngày ấy của anh. Nhưng cô cũng không ở lại quá lâu, chỉ thoáng qua đời anh đến nỗi Cố Văn Lan nhiều năm sau gặp lại còn chẳng nhớ rõ khuôn mặt dáng hình cô. Chỉ là, trước khi cô chia tay, còn tranh thủ lấy đi lần đầu tiên của anh. Ờ, cô giáo Lý bề ngoài rất dịu dàng, nhưng chính là kiểu người không để mình thiệt thòi như vậy đấy~ ?Mấy năm sau, Cố Văn Lan lúc này đã trở thành tiến sĩ hải quy về nước, làm việc tại bệnh viện gia đình, dĩ nhiên đã không còn phóng túng như xưa, mặc dù bác sĩ Cố nghiêm khắc lạnh lùng thuy thoảng vẫn còn chút tật xấu bày ra bộ dạng vô lại trêu chọc người khác. Vì đã đến tuổi thành gia lập thất nên suốt ngày bị giục đi xem mắt, Cố Văn Lan không tình nguyện mà lựa chọn gặp gỡ Lý Khê Ngôn, người yêu cũ anh đã quên và chỉ tùy tiện chọn ảnh trong một loạt những đối tượng được đề cử, hiện cũng trong nghịch cảnh chẳng khác gì anh, gái già 28 mùa xuân đang bị bố mẹ ép phải nhanh chóng kết hôn. ?Họ gặp gỡ ba lần, lăn giường hai lần. Lý Khê Ngôn ôm tâm lý chuyện giữa hai người là không thể, sống trên đời phải biết hưởng thụ niềm vui trước mắt, mà nam nhân cảnh đẹp ý vui này, cho đến giờ vẫn là người đàn ông đầu tiên và duy nhất của cô, tranh thủ chiếm chút lợi lộc, bù đắp cho tâm lý bất bình nhiều năm trước rồi chạy, chẳng phải là việc rất nên làm hay sao. Chỉ là, Cố Văn Lan lúc này đã nhận ra cô, chính là cái cô đã ngủ xong rồi lập tức đòi chia tay, cướp sắc của anh năm xưa đây mà. Lần này vẫn còn định xài lại chiêu cũ ư?! Cô không nghiêm túc, nhưng anh rất nghiêm túc đấy. Dù sao cũng phải kết hôn, chi bằng chọn một người quen, một người mà mang lại cho mình cảm giác như cánh cửa mở ra làn không khí mát lành mới mẻ trong cái cũi cuộc sống vốn đang rất ngột ngạt bức bối của anh. Vậy nên. Cố Văn Lan cầu hôn với Lý Khê Ngôn. Cô đồng ý. ?Mặc dù lời cầu hôn của anh cũng có chút tùy tiện như cái cách họ quyết định lấy nhau vậy “Hay là em thu lưu anh đi? Dù sao cũng bị em ngủ nhiều lần như vậy rồi, dứt khoát ngủ cả đời luôn nhé!” “Anh lớn tuổi rồi, không chịu nổi giày vò nữa. Anh chỉ còn ít sức lực quèn ấy, bằng lòng giày vò em, giày vò cuộc sống sau này của hai ta thôi, em nói xem?”. Và Lý Khê Ngôn cũng tỏ ra tùy tiện chẳng kém “Tùy anh vậy”. Dù sao cô cũng cảm thấy lấy anh chàng quá mức đẹp trai này mình rất lời, không, là siêu lời ấy chứ. ?Nhưng sự thật chứng minh, không hề như vẻ bề ngoài, cả Cố Văn Lan, cả Lý Khê Ngôn, họ đều có thái độ rất nghiêm túc đối với cuộc hôn nhân này. Cho nên mình cảm thấy, một cuộc hôn nhân có bền vững và lâu dài hay không, tuyệt đối không phụ thuộc vào việc nền tảng của nó là gì, mà là thái độ của chúng ta với nó như thế nào. ?❤️? ?Vậy, đoán xem cuộc sống sau khi kết hôn của bác sĩ Cố và cô giáo Lý ra sao? Vô cùng phong phú! Bởi vì sau khi kết hôn, sở thích lớn nhất của bác sĩ Cố chính là trêu chọc vợ, trêu chọc cho vợ không chịu nổi, vợ giận, vợ dỗi, xong rồi lại tìm trăm phương ngàn cách dỗ dành. Đồng thời, bác sĩ Cố cũng nhận ra mình đã bị trúng một loại cổ độc, loại cổ độc khiến anh không thể ngủ được nếu không ôm vợ trong lòng, ngửi mùi hương hấp dẫn chỉ thuộc về riêng mình cô. Và anh còn phát bệnh nữa, bệnh chiếm hữu đặc biệt mạnh với vợ, ghen tuông với mọi động vật giống đực quanh quẩn bên vợ, thậm chí ghen tuông với cả công việc của vợ. Cơ mà may thay, bác sĩ Cố đã nhanh chóng tìm được cách để chữa khỏi bách bệnh cho mình đó là kéo người nào đó lăn giường. Áp lực công việc ư lăn giường. Khó chịu với người nhà sao lăn giường. Ghen tuông với quá khứ của vợ à lăn giường. Vợ ghen tuông với quá khứ của mình hửm lại lăn giường … Đoạn này reviewer xin phép được cảm thán một chút chưa có truyện nào mình đọc mà có nhiều cảnh xxx như thế, có thể nói là không thể tổng kết hết được, cơ mà các bạn độc giả cũng chớ nên phấn khích quá nhé, vì cảnh giường chiếu trong truyện chỉ dừng ở mức canh xương thêm chút thịt thôi à. Nhân tiện, rút ra thêm một món hời của hôn nhân nữa được xxx một cách hợp pháp, muốn ngủ thế nào, muốn ngủ ra sao, không ai có quyền quản ? Bác sĩ Cố có lời muốn nói Thiên hạ mau dẹp hết sang một bên để ông đây phóng túng với vợ ~ ?Nhưng tất nhiên, bác sĩ Cố yêu nghiệt của chúng ta cũng đâu được tự tung tự tác, thảnh thơi lơi lả mà tận hưởng hết thảy những đãi ngộ ấy. Bởi vì người kia của anh là Lý Khê Ngôn đó. Mình thật sự cho rằng, Lý Khê Ngôn chính là một hình mẫu người vợ lý tưởng mà mọi phụ nữ nên học hỏi theo. Nếu các bạn tự hỏi rằng, vì sao từ đầu đến giờ, mình ít đề cập sâu đến nhân vật nữ chính, vậy thì mình bảo đảm với bạn, không phải là vì cô ấy không có gì đáng nhắc đến, mà chính bởi vì mình muốn dành điều tốt đẹp nhất cho sau cùng mà thôi. Lý Khê Ngôn là một người phụ nữ rất dịu dàng, lấy chồng, cô chăm lo cho ngôi nhà chung của hai người, biến nó từ một căn nhà lạnh lẽo ban đầu thành một tổ ấm đích thực, có bể cá, có chậu hoa, có thức ăn lúc nào cũng ấm nóng trên bếp, có quần áo sạch sẽ thơm tho phơi nơi ban công, có người luôn bật đèn sáng chờ Cố Văn Lan đi làm về, cho anh cảm giác ấm áp, cảm giác đủ đầy của một người đàn ông có vợ. Nhưng cô cũng tuyệt đối độc lập. Độc lập trong hành động, trong suy nghĩ. Ngoài việc nhà, ngoài anh, cô có công việc riêng của mình, sẽ luôn có những chuyện khác khiến cô phải bận lâm, phải cố gắng, phải nỗ lực. ?Trong một mối quan hệ bình thường, thường là yêu rồi mới nhận định sống cả đời bên một người. Nhưng Cố Văn Lan thì khác, anh nhận định cô, rồi mới yêu cô. Bởi vì đối với một người đã trải qua mất mát như Cố Văn Lan, so với tình yêu, thì sự an toàn mà Lý Khê Ngôn, tổ ấm mà cô vì anh dựng nên, còn quan trọng hơn gấp nhiều lần. Ở bên cạnh cô, anh tìm thấy sự yên lòng. Anh không rõ mình có thích cô hay không, thích cô bao nhiêu, nhưng anh nhanh chóng nhận ra, từ lúc nào, mình đã không thể thiếu cô nữa rồi. Năm xưa, anh giống một con thuyền cô độc phiêu bạt trên biển, gặp hòn đảo nào sẽ cập bến tại hòn đảo đó, chẳng mấy chốc lại dạt theo sóng tới nơi khác. Mà hiện tại… “Anh là con thuyền cô độc, nhưng em lại là thuyền trưởng của con thuyền đó, cho nên bất kể anh dạt theo sóng biển đi tới đâu thì em cũng sẽ ở bên anh, trừ khi em nhảy xuống biển, có lẽ con thuyền này cũng sẽ đắm mất.” Vậy đó, Lý Khê Ngôn đã cho Cố Văn Lan bến đỗ an toàn mà anh cần, nhưng đấy cũng không phải là sự an toàn tuyệt đối mà anh có thể dễ dàng nắm lấy. Thực chất, trong cuộc hôn nhân này, Cố Văn Lan mới là người lo được lo mất nhiều hơn. Dù Lý Khê Ngôn là người yêu anh trước. Nhưng tình yêu của cô giáo Lý là kiểu, anh đối tốt với tôi, tôi ở bên cạnh anh, anh đối xử không tốt với tôi, tôi lập tức rời đi. Yêu, sâu nhưng không lụy. Yêu, nhưng vẫn giữ giá của mình, không phụ thuộc, không để bản thân phải chịu chút thiệt thòi nào. Chẳng hạn như, cô nấu cơm cho anh ăn, vì cô muốn nấu, việc đó làm cô vui, nhưng nếu anh dám kén cá chọn canh ư, vậy cho chó ăn nhé. Quả nhiên là như câu ông cha vẫn nói “Lạt mềm buộc chặt”, “Vừa đấm vừa xoa” đó mà. ?❤️? ?Thật ra, bất chấp lối viết sâu đíp so deep của reviewer, một người không học tâm lý nhưng lại cứ đâm đầu vào phân tích tâm lý, một kẻ không theo chuyên ngành Triết nhưng lại cứ thích triết lý cao siêu, thì “Ngôn của anh” thực tế chỉ là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, hài hước và ấm áp về đời sống hôn nhân thú vị của cặp vợ chồng trẻ, với vô vàn những câu chuyện nho nhỏ đặc sắc, kể về những cách thức mà cô giáo Lý điềm đạm của chúng ta làm thế nào quản chế ông chồng đã từng rất đào hoa của mình, cũng là quá trình bác sĩ Cố chân chính trải nghiệm cái gọi là “nghiệp quật”, ngày xưa đã từng vô tình thế nào, thì nay lại nặng tình thế ấy mà thôi. ?Dầu vậy, cần thú thật rằng, bên cạnh những ưu điểm như hành văn dí dỏm, duyên dáng, nhân vật có cá tính, rất tiếc vẫn phải nói đoạn đầu truyện mình thấy tác giả viết ổn hơn, còn nửa sau có chút cảm giác hơi đuối. Có lẽ mình mong chờ nhiều hơn ở cuộc hôn nhân của Văn Lan và Khuê Ngôn. Giả như họ có thể mở lòng với nhau nhiều hơn, thể hiện tình yêu với nhau rõ ràng hơn, cho khán giả một góc nhìn đẹp hơn mỹ mãn hơn thì có lẽ câu chuyện sẽ trọn vẹn hơn nhiều. Nhưng hẳn đó cũng là dụng ý của tác giả đi Ca ngợi hôn nhân nhưng không tôn sùng hay tô vẽ nó thái quá. Dù sao, để bù đắp, tác giả đã cố ý viết thêm tận 12 ngoại truyện vô cùng ngọt ngào về cuộc sống của hai vợ chồng khi mang thai và có con, xem như cũng thỏa mãn thói hảo ngọt của một bộ phận độc giả. ?Ngoài ra, cũng cần dành nhiều lời khen ngợi cho bạn editor 4702i, tuy là một editor mới, là tác phẩm edit đầu tay nhưng bạn chuyển ngữ rất mượt mà, chỉn chu, nhờ vậy chất lượng truyện cũng được nâng cao hơn nhiều. ?Vì thế, nếu bạn đang chần chừ trước cánh cửa hôn nhân, mình nghĩ “Ngôn của anh”, ở một khía cạnh nào đấy, chính là một liều thuốc an thần dành cho bạn đó. Mau uống. Hoặc nếu bạn đơn giản chỉ là một người ham vui, muốn xem làm thế nào một người đàn ông độc thân hoàng kim vẫn tự hào đi ngang vạn bụi hoa không một phiến lá dính thân sau khi kết hôn lại trở nên ấu trĩ, vô lại, bám vợ không rời, vậy thì cũng thật hoan nghênh các bạn nhảy hố ạ! “Quãng đời còn lại, củi gạo mắm muối cùng người, phong hoa tuyết nguyệt cho người.””** Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.
ngôn tình anh uống thuốc