ngủ cùng sói bị cấm
Bạn đang đọc bộ truyện Ngủ Cùng Sói của Diệp Lạc Vô Tâm tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Ngủ Cùng Sói thuộc thể loại (Ngôn tình) là Sự kết hợp độc đáo của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm, tạo nên một câu chuyện vô cũng hấp dẫn.
2. Review truyện Ngủ cùng Sói - Nếu bạn đã đọc ngay từ những chương đầu tiên của Ngủ cùng Sói thì bạn sẽ bị cuốn hút vào một thế giới ngôn từ của Diệp Lạc Vô Tâm. Thế nào là yêu, thế nào là hận?
Danh Sách Chương. Chương 1: Bị tóm sống. Chương 2: Con gái đã lớn. Chương 3: Nụ hôn chúc ngủ ngon. Chương 4: Đến phòng cha nuôi gội đầu 3/9. Chương 5: Con mới tắm một nửa 2/10.
Vay Tien Nhanh Home Credit. Tôi định nói “Cảm ơn! Không cần đâu!” thì ngẩng lên, nhìn thấy Hàn Trạc Thần đang cười, nhìn tôi âu yếm. Sắc mặt hắn xanh xao hơn, trong mắt hằn lên mấy sợi tơ máu, chắc chắn tối qua hắn không ngủ được!“Sao con lại khóc?” Hắn vội cúi người nâng tôi dậy, trên cơ thể hắn phảng phất mùi thuốc lá và mùi lắc dùng tay áo lau nước mắt cho tôi, vì đau buồn mà cặp lông mày chau lại.“Công chúa và hoàng tử đã được hạnh phúc bên nhau, đó chẳng phải là kết cục rất đẹp hay sao?”“Nhưng... ác quỷ chết rồi!”Tôi nhìn hắn đứng gần tôi trong gang tấc, mới xa nhau có một đêm thôi nhưng cứ như cả năm rồi tôi không gặp hắn. Tôi rất muốn ôm chầm lấy hắn, tự nhủ ôm một lần, chỉ một lần thôi, để tôi cảm nhận được hơi ấm khi ở trong lòng hắn, để tôi nhớ nhịp đập con tim hắn. Tôi không tham lam, chỉ một lần là đủ rồi! Nhưng phần lý trí trong tôi lại lên tiếng Ngươi không được ôm hắn! Dù chỉ một lần cũng không được!Tôi thở dài, lùi lại một bước, kìm nén sự nông nổi. Nhưng không ngờ hắn lại dang tay ôm tôi vào lòng. Nhịp đập của trái tim hắn thật đều và êm ái. Nếu được lựa chọn, tôi không hề muốn hắn chết, trong thế giới của tôi không thể thiếu hắn nữa rồi!“Thiên Thiên, con là cô gái lương thiện nhất trong số những người con gái ta từng gặp”, hắn than thiện ư?! Hắn sai rồi, tôi là người con gái xấu xa nhất trên thế giới này. Hắn đã nâng niu, bảo vệ tôi. Cho dù tôi có làm hắn đau lòng đến thế nào, hắn cũng không quên dặn người nấu bữa sáng cho tôi, cho người bảo vệ tôi, che ô cho tôi lúc trời mưa. Còn tôi đối với hắn chỉ có thù hận, lừa dối, thậm chí có ngày tôi sẽ dùng dao đâm vào trái tim tràn đầy tình yêu thương thấy tôi không nói gì liền vỗ vỗ lưng tôi, dỗ dành “Đừng khóc nữa, ngày mai ta sẽ mời người diễn lại vở kịch cho con xem, công chúa sẽ yêu ác quỷ, hoàng tử sẽ yêu thiên nga đen, công chúa và ác quỷ sẽ sống hạnh phúc bên nhau, có được không?”“Công chúa có thể nào yêu được ác quỷ tàn bạo không?”“Có thể chứ! Nếu để ta làm nhà biên kịch thì rất có thể!”Tôi phải thừa nhận Đúng, hắn có thể...“Có phải chú sẽ để cho ác quỷ rất đẹp trai sở hữu pháp lực vô biên, không gì là không thể làm được?”“Ngoài ra ta còn để cho ác quỷ si tình hơn, kiên quyết hơn, mê hồn hơn cả hoàng tử...”“Hay quá! Con sẽ đợi xem!” Tôi tươi cười, khoác tay hắn, níu kéo ác quỷ duy nhất trên thế giới làm rung động lòng người này!Không ngờ ước mơ của tôi đã trở thành hiện thực, đã có người che ô cho tôi cùng đi dạo dưới mưa. Hắn nắm lấy tay tôi dẫn tôi rẽ sang một lối rằng người này lại là kẻ thù của tôi, thứ hắn muốn tôi không thể đáp ứng, sớm muộn gì tôi cũng chỉ đem lại đau thương cho hắn mà thôi!Tôi rút bàn tay ra khỏi tay hắn, bước ra khỏi chiếc ô của hắn. Hắn đuổi theo, nắm lấy tay tôi, kéo tôi sát lại gần hắn.“Chú hãy từ bỏ đi!” Tôi dồn hết can đảm nhưng sao giọng nói vẫn yếu đuối đến vậy. “Con không thể yêu chú ““Con có thể!”“Chúng ta sẽ không có một kết cục tốt đẹp đâu!”Hắn nhìn tôi, vẫn ánh mắt độc đoán.“Cái con gọi là kết cục tốt đẹp phải như thế nào, con nói ra thì ta mới có thể làm được.”Tôi từng mong muốn giữa chúng tôi không có thù hận, không có dối trá và không có tình yêu, cả đời sống với nhau, không bao giờ xa những điều này hắn sẽ không làm được...Vì hắn đã giết cả gia đình thở dài, không muốn lẩn quẩn với những vấn đề này nữa, đành chuyển sang chuyện khác “Sao chú lại ở đây?”“Khi ta gọi điện cho Lý, nghe gã nói con đi xem múa ba lê, ta vốn định đến xem cùng con nhưng không ngờ nhà hát này có quy định khi đã mở màn thì không cho ai vào nữa... chẳng còn cách nào, phải tôn trọng nghệ thuật, tuy ta không hiểu lắm!”“Chú đợi con ở đây suốt sao?”Hắn cười rồi đặt tay lên vai tôi, đi tiếp.“Ta giúp con tìm một giáo viên dạy dương cầm rất giỏi, lúc nào con không muốn đi học thì đến chỗ cô ấy học đàn... À, trước khi đến đó nhớ gọi điện hẹn trước.”Tại sao?”Tại sao hắn luôn chu đáo với tôi như vậy?Tôi chưa bao giờ đưa ra yêu cầu gì nhưng hắn biết tôi muốn gì.“Ta gọi điện hỏi thăm về kết quả học tập của con. Tuy ta không yêu cầu thành tích của con phải xuất sắc nhưng không ngờ chỉ có môn âm nhạc là đạt.” Hắn tươi cười vuốt đầu tôi, giọng nói đầy vẻ cưng chiều. “Mỗi người có một ước mơ, ta không muốn gò bó con điều gì.”Tôi nghĩ rồi thế nào hắn cũng đoán được ước mơ của tôi là gì.“Chú có ước mơ không?” Tôi hỏi.“Có chứ!” Hắn như tự cười mình, nhìn lên bầu trời âm u. “Ước mơ của ta là làm cảnh sát.”Một kẻ xấu, giết người không ghê tay lại nói ước mơ là làm cảnh sát, quả là câu chuyện nực cười nhất mà tôi từng tôi lững thững đi hết mấy con phố. Đang đi tôi bỗng phát hiện một áp phích quảng cáo rất đặc biệt.“Ắy, đây có phải là phim không?”Áp phích quảng cáo quả thực rất đặc biệt, một cô gái ngồi trên cơ thể để trần của một người đàn ông, cánh tay cô gái đặt sau lưng như đang cầm một vũ khí sắc nhọn, còn hai cánh tay của người đàn ông thì lại bị trói vào thành giường, khuôn mặt lộ đầy vẻ phấn khích, hoàn toàn không có nỗi sợ kề cận cái đưa mắt nhìn vào những dòng quảng cáo, bộ phim này có tên Bản năng gốc. Hôm nay đúng ngày trình nhìn Hàn Trạc Thần hơi chau mày rồi hỏi hắn “Chú xem chưa?”“Ta từng nghe An Dĩ Phong kể đôi chút...”“Con muốn xem.”Không thấy hắn trả lời, tôi quay đầu lại nhìn hắn. Hắn dùng ngón cái và ngón trỏ day day chân mày, có vẻ như đang trầm tư suy nghĩ điều gì tưởng hắn không nghe thấy liền nhắc lại “Con muốn xem bộ phim này.”“Được thôi!” Cuối cùng hắn cũng nghe thấy. “Ta đi mua vé.”Tôi không hiểu sao hắn có vẻ như không cam tâm tình nguyện cho lắm!Người phụ nữ bán vé liếc mắt nhìn hắn rồi lại nhìn bộ đồng phục học sinh của tôi, ánh mắt như coi thường. “Tầng trên hay tầng dưới?”“À... Tầng trên!” Hắn nói.“Hai trăm hay bốn trăm?”“Bốn trăm.”“Vé xem phim giá bốn trăm đô ư?! Sao đắt thế?” Rạp chiếu phim này có cao cấp lắm đâu, một chiếc vé xem phim đủ cho tôi ăn trưa cả tháng.“Không đắt, bình thường mà!”Đợi đến khi đi vào trong, tôi mới biết thế nào gọi là Không đắt, bình thường mà!Phòng rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ đủ đặt một chiếc sofa nhung đỏ cỡ lớn khác thường, kiểu nghệ thuật, một chiếc ti vi tinh thể lỏng màu đen treo trên tường, không còn một thiết bị nào khác nữa! Nhìn kiểu bố trí này cuối cùng tôi đã hiểu tại sao hắn lại trầm tư suy nghĩ hồi lâu. Hắn ngồi lên sofa, mở ti vi.“Con cứ ngồi mà xem, ta ngủ một lúc, xem xong thì gọi ta dậy.”Nói xong, hắn cởi áo khoác ngoài ra đắp lên người, ngả người lên sofa, gối đầu vào tay vịn của sofa, nhắm mắt lại.“Vâng!” Tôi cầm một gói bắp rang bơ, cố ý giữ chút khoảng cách với hắn, tựa vào tay vịn sofa phía đối môi trường như thế này, cứ cẩn thận thì hơn!Khi bộ phim bắt đầu chiếu, tôi mới biết tình tiết không như tôi tưởng tượng. Tôi cứ nghĩ nó sẽ là bộ phim có nội dung phục thù, hy vọng nữ nhân vật chính sẽ có quá khứ tương tự tôi nhưng yêu phải kẻ thù của mình nên mới có cảnh thân mật với kẻ thù. Không phải tình tiết như tôi kỳ vọng nhưng tôi vẫn muốn xem cô ta giết người đàn ông cường tráng đó như thế nào. Tôi chăm chú theo dõi, đặt biệt theo dõi thời khắc quan trọng nhất...Cho dù tình tiết quá dài, quá kích động, hai người không ngừng uốn éo cơ thể một cách cuồng nhiệt, tôi vẫn cắn răng chịu đựng. Trước đây, khi đọc tiểu thuyết tình yêu, cũng có những cảnh như vậy, đại khái là hiểu nhưng không có hành động gì quá kích nay được nhìn cảnh người thật diễn quả thực không giống thế, tôi thấy hai cơ thể trần quấn lấy nhau, những nhịp thở gấp gáp, những tiếng kêu rên phóng đãng khiến tim tôi hoang mang, mặt nóng bừng như phát vì để đợi tình tiết quan trọng nhất nên tôi lại cố chịu cùng người phụ nữ ấy cũng từ từ trói tay người đàn ông vào giường. Tôi nín thở chờ đợi xem cô ta lấy đâu ra nhũ băng.“Có cần tập trung xem đến mức như thế không?” Giọng Hàn Trạc Thần khiến tôi giật bắn người, nếu hắn không nói thì chắc tôi đã quên là hắn ở cạnh.“ơ... ừm...” Tôi cứ như đứa trẻ lén lút xem phim cấm rồi bị người lớn bắt gặp vậy, đặc biệt người đó lại là hắn. Tôi rụt rè, e thẹn hỏi “Không phải chú đã ngủ rồi sao?”“Bị tiếng ồn làm tỉnh rồi...” Hắn chống tay lên sofa để ngồi dậy, trông rất phấn khích, nhìn tôi hỏi “Có hay không?”Tôi nghĩ nhiệt độ của mặt mình đủ đun sôi một ấm nước, vội dùng mu bàn tay để hạ nhiệt “Con xem một chút thôi...”Chợt nhớ mục đích của mình, tôi vội quay đầu xem tiếp thì thật đáng tiếc tôi đã bỏ lỡ tình tiết quan trọng. Người phụ nữ đó không hiểu lấy nhũ băng ở đâu ra xuyên thẳng vào lồng ngực người đàn tiếc đã không thấy rõ!“Hình như con rất thất vọng, có cần ta tua lại cho con xem lần nữa không?”Không đợi tôi trả lời, hắn đã ấn nút tua lại, tôi càng lúng túng hơn, không biết đặt tay chân vào đâu.“Con có thể hỏi chú một vấn đề không?” Tôi thử tìm một đề tài để hắn không nhận ra sự bối rối. “Chú có khi nào để cho phụ nữ trói vào giường không?”“Trừ khi ta chán sống rồi.”Tôi nghĩ cũng phải. Người có bản tính đa nghi như hắn sao có thể để phụ nữ có cơ hội làm nghĩ ngợi rồi lại dò hỏi “Thế... nếu là con thì sao? Chẳng phải chú đã nói rằng con là người duy nhất chú tin tưởng sao...”Khi nhìn thấy ánh mắt phấn khích không thể giấu giếm của hắn, tôi mới ý thức được mình vừa hỏi một vấn đề đầy khiêu khích. Đây là hậu quả của việc không học giỏi môn toán, khi giả thiết... ngay cả mệnh đề ban đầu cũng có sai lầm nghiêm ngả người về phía tôi, hai cánh tay đưa sang hai bên sườn tôi, giữ tôi ở trong không gian chật hẹp. Mặt hắn từ từ kề sát tai tôi, giọng nói kèm theo tiếng cười gợi cảm “Nếu là con... ta càng muốn được trói con trên giường, nghe con cầu xin... Lúc đó chắc chắn rất khoan khoái...”Lúc hắn nói, hơi nóng lướt qua tai tôi khiến cánh tay tôi cứng lại, bắp rang bơ cầm trong tay rơi đầy xuống ngữ của hắn đã biến thái, ánh mắt của hắn còn biến thái hơn. Ánh mắt của hắn lóe sáng, lan tỏa ham muốn cưỡng đoạt đến cuồng biến thái nhất là sau khi hắn dùng lưỡi liếm vành tai tôi, cảm giác ẩm ướt đã tác động đến vô số xúc giác. Tôi sợ hãi co rúm người né tránh nhưng vô vậy! Chẳng phải tôi đang tự chui đầu vào rọ hay sao?“Có muốn thử không?”Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, mày cũng cong lên, nụ cười có vẻ khiêu khích, An Dĩ Phong mà nhìn thấy có lẽ còn cảm thấy thẹn vì nhiều thứ chưa bằng.“Yên tâm, ta sẽ rất nhẹ nhàng, sẽ không làm con đau đâu...” Giọng hắn đầy mê nuốt nước bọt, nhịp thở ngắt quãng, cảm nhận rõ ràng lồng ngực đang căng lên, cơ thể nóng bất thường. Tôi bắt đầu suy nghĩ đến câu nói vừa rồi của hắn, có thật là sẽ không đau?Tôi lắc đầu lia lịa, bây giờ không phải lúc suy nghĩ vấn đề đau hay không, hắn đang muốn làm việc không bằng loài cầm thú với tôi. Không thể được, nếu cả thể xác tôi cũng trao cho hắn thì mọi việc sẽ không kiểm soát được nữa.“Con nghĩ, có thể chú đã hiểu lầm ý con...” Tôi đang nghĩ phải giải thích như thế nào thì hắn nghiêng người nằm xuống cạnh tôi, một tay ôm vòng lấy vai tôi, giữ chặt tôi trong lòng hắn, một tay nhấc chân tôi đặt lên sofa, lần sờ từ bắp chân lên đùi tôi, sau đó chuyển dần vào bên trong, tiến thẳng vào trong váy nóng bỏng trong phim lại bắt đầu, nhân vật nữ chính thở gấp và rên rỉ, tiếng rên của nhân vật nam chính thì ngày càng trầm bên còn vọng lại tiếng kêu ướt át hơn cả trong phim “Mau lên chút nữa, mau lên chút nữa...”Hắn mỉm cười, ngón tay thon dài vuốt ve đùi tôi, cứ như có mê lực gì đó khiến cơ thể tôi run rẩy.“Không được...” Một giọng nói vang lên, tôi mới phát hiện người con gái ở phòng kế bên chỉ có hơn chứ không có kém.“Nhạy cảm vậy à?...” Dường như hắn càng hứng thú, hôn nhẹ lên môi tôi. “Vậy chúng ta sẽ từ từ nhé!”Ngón tay hắn nhanh nhẹn luồn vào dưới chiếc áo đồng phục của tôi, tốc độ và lực nhấn khiến tôi liên tục hít thở. Hắn bóp ngực tôi, đầu ngón tay vân vê vị trí nhạy cảm nhất. Tôi cắn chặt răng mới không để phát ra tiếng rên đáng hổ thẹn ấy. Khát vọng chống cự đã dần biến như hắn nhìn thấy tôi không muốn kêu thành tiếng liền hôn lên môi tôi, dùng lưỡi tách hàm răng đang cắn lấy môi tôi, thử dò sâu vào trong như muốn nuốt chửng cả tiếng rên rỉ của nụ hôn cuồng nhiệt, cảm giác khó chịu như được giảm bớt, trong lúc môi lưỡi quấn lấy nhau thì tiếng rên rỉ cũng không cần phải kìm nén, bật ra một cách tự thở gấp, một nơi nào đó tận sâu trong cơ thể bắt đầu nóng ran, khát khao muốn được sở hữu thứ gì tôi đang để trước ngực hắn dần dần đưa lên lưng hắn, tôi hôn lại hắn, học cách hắn hôn tôi lần đầu, đầu lưỡi liếm lưỡi hắn, hút lấy môi trong họng hắn phát ra tiếng rên trầm ấm, hắn lật người ép lên người tôi, thứ rắn rỏi nào đó của cơ thể áp vào đùi tôi...“Rốt cuộc con là thiên thần hay yêu tinh?!” Giọng nói hơi khàn và gượng gạo, nhịp thở gấp gáp, rối không nắn nhẹ ngực tôi nữa mà rút tay ra, nhanh chóng cởi từng chiếc cúc áo của tôi, lùa sâu vào trong áo lót, ngón tay lành lạnh của hắn đem theo cảm giác kích thích. Tôi muốn né tránh, cơ thể không ngừng nhúc nhích dưới thân hình hắn đang ôm lấy vai tôi bỗng rút ra, vuốt ve từ đầu gối tôi dần lên trên, vén váy tôi lên, ngón tay đưa vào phần mềm nhất, bí mật nhất đang dâng trào hơi không thể nhúc nhích, chỉ có thể nắm chặt lấy áo sơ mi của hắn, mặc cho tay hắn vuốt ve khắp cơ thể, gợi lên khát vọng tội lỗi của thể tôi hoàn toàn bị hắn chinh phục. Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi nụ hôn của hắn, cùng hắn chìm đắm trong sự kích thích của giác quan và rơi vào vực sâu của dục vọng.
Ebook Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô TâmTruyện Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đem lại cho ta nhiều cảm xúc khác nhau, nhẹ nhàng nhưng sâu trả thù cho đại ca, Hàn Trạc Thần đã giết cả nhà của tên lái xe, cũng chính là kẻ phản bội, nhưng lại tha chết cho đứa con gái mới 7 tuổi của năm sau, Hàn Trạc Thần đến viện phúc lợi và nhận nuôi hai đứa con, nhưng chỉ giữ lại đứa con gái và dặt tên là Hàn Thiên Thiên Vu đã sưởi ấm trái tim băng giá ấy bằng tình cảm gia đình mà trước kia, hắn chưa bao giờ cảm nhận được một cách trọn vẹn. Một bên tình một bên thù liệu bên nào sẽ lấn áp hơn đây?
Khi cô gái xấu xa đó bước ra, tôi tưởng mình nhận nhầm ta bước tới gần Hàn Trạc Thần, nhìn hắn với ánh mắt tội nghiệp, giống hệt điệu bộ đáng thương của tôi trước đây.“Thần, em không biết cô ấy là ai nhưng cô ấy vừa bước vào cửa đã mắng em...” Tài diễn xuất của cô ta giỏi thật, nói dối mà không hề chớp mắt. “Cô ấy nói sớm muộn gì em cũng bị anh vứt bỏ... nên em mới nhất thời tức giận.” Cô ta nấc lên hai cái, giọng nói như nghẹn trong cổ họng. “Em biết mình sai rồi!”“Cô rõ ràng là biết tôi...”Tôi định tranh cãi cho ra nhẽ, nhưng Hàn Trạc Thần rất bình tĩnh ngắt lời “Không sao! Ta sẽ để cô ấy nhận ra.”“Thần!...” Cô ta vội vàng kéo cánh tay Hàn Trạc Thần, nước mắt đầm đìa. Thực sự là em không nhận ra cô ấy. Em biết mình sai rồi, anh đánh em đi... nhưng đừng vứt bỏ em!”Hàn Trạc Thần mỉm cười rút tay ra “Tôi không bao giờ đánh phụ nữ.”“Vậy để con đánh trả lại là được chứ gì!”Tôi rảo bước xông đến, Hàn Trạc Thần thương hoa tiếc ngọc không nỡ đánh thì để tôi ra tay vậy. Tôi xắn tay áo, nhìn khuôn mặt ủ rũ, thân hình nhỏ bé ấy, đang do dự không biết ra tay như thế nào thì hắn nắm lấy tay tôi, cười nói “Con để dành sức... để đánh ta vậy!”“Nhưng...”Khuôn mặt cô ta trở nên nhẹ nhõm, cô ta đang định nũng nịu thì...Hàn Trạc Thần xoay người nhìn tay vệ sĩ gần hắn nhất “Nhớ nhẹ nhàng chút, đừng gây ra án mạng.”Sau khi cô gái xấu xa mặt tái mét ấy bị tay vệ sĩ lôi vào phòng riêng, hắn hỏi tôi “Thiên Thiên, ban nãy con bị đánh có ai nhìn thấy không?”“Dạ?” Tôi nhìn thấy viên quản lý và những người phục vụ tái mặt liền nói “Không ạ, cô ta đánh con ở trong phòng vệ sinh, chỉ có chị Thu ở đó... và vì giúp con mà chị ấy bị đuổi việc.”“Ừ!” Hắn liếc nhìn chị Thu đang đứng xem trò vui, không hề nói khóc vô vọng cùng những tiếng rên rỉ, ai oán vọng trước mặt tôi tối sầm lại. Tôi hoàn toàn quên đi sự đau đớn trên mặt, nhìn hắn với ánh mắt không chịu đựng nổi “Tại sao chú có thể làm đến mức... đến mức...”Tiếng van nài khổ sở lại vang lên, tôi thực không chịu nổi nữa, hét lên “Tại sao chú luôn tàn nhẫn với người yêu chú như vậy?...”“Lòng nhân từ của con sao không để dành cho người đáng được nhận nó?”“Hàn Trạc Thần, đây không gọi là nhân từ, mà là nhân tính.”Những người xung quanh đó vẻ mặt đều rất căng thẳng nhìn về phía Hàn Trạc nghiến chặt răng, giọng nói lọt qua kẽ răng “Hàn Thiên Vu, ta làm gì không cần con phải lo. Ta có thể phân biệt rõ phải trái, đúng sai. Ta đánh giá mọi người theo cách của ta, ta biết rõ những ai ta có thể hy sinh vì họ, những ai không thể mềm lòng... trừ con ra.”Lúc tôi trợn tròn mắt, hắn tóm lấy tay tôi, lôi tôi ra khỏi nơi đó “Theo ta về nhà bôi thuốc.”Lúc tôi đi, mọi người ở đó có vẻ hoang mang. Tiểu Cảnh dường như không đồng tình, vẻ mặt đầy tâm trạng. Anh nheo mắt, hàng mi đã che đi đôi mắt sáng như ánh nắm chặt tay, không thèm nhìn tôi nữa!Tại sao ngoài tôi ra không ai thương hại người con gái đang bị đánh đập ấy?Chẳng lẽ tôi đã sai?!Có lẽ là vậy, dù có cao cấp đến mấy thì nơi đó vẫn là hộp đêm. Đó là thiên đường của đàn ông và là địa ngục của phụ nữ. Những người con gái bước vào đó ắt phải hiểu họ sẽ phải đối mặt với cái là thiên đường của tôi, đâu là địa ngục của tôi?Sau đó, có lần tôi gọi điện cho chị Thu, chị nói rất to “Đẹp trai quá! Nếu anh ta yêu chị một lần thôi, có chết chị cũng mãn nguyện.”Tôi cười khổ “Nếu chị bị ông ta vứt bỏ một lần thì sẽ biết thế nào là sống không bằng chết...”Về đến nhà, tôi không thèm quan tâm đến hắn, đi thẳng về đi lấy thuốc rồi đẩy cửa phòng tôi, đi thẳng vào không hề gõ cửa.“Chú còn thủ đoạn nào tàn khốc hơn không?” Tôi thấy kết cục của cô gái đó, tôi hoàn toàn xóa bỏ ý nghĩ bị hắn đánh chết. Đúng là hắn rất có nguyên tắc, không đánh phụ nữ. Không phải hắn thương hoa tiếc ngọc mà hắn có cách khiến phụ nữ sống còn đau khổ hơn chết, cả đời sống trong nhơ nhớp. Tôi nghĩ nếu có một ngày hắn phát hiện ra tôi lừa dối hắn, tốt nhất là tôi nên lựa chọn cái chết. Chết là hết! Với điều kiện hắn không có sở thích ngược đãi thi thể.“Còn phải xem là ai.”“Nếu là con thì sao?”Hắn ngồi bên tôi, không biết có phải do ánh đèn hay không mà sắc mặt hắn hơi tái.“Nếu là con...” Hắn dùng ngón tay chấm một ít thuốc, nhẹ nhàng xoa lên mặt tôi. ta sẽ trói con trên giường... nghe con cầu xin ta...”Hình như trước đây chúng tôi đã từng thảo luận qua đề tài này rồi, bây giờ nhắc lại có vẻ không phải là dấu hiệu nuốt nước bọt nói “Con hỏi rất nghiêm túc đấy...”“Ta cũng trả lời rất nghiêm túc.”Tôi ngoan ngoãn để hắn nhè nhẹ thoa thuốc lên mặt. Trông hắn có vẻ rất đau lòng, cũng giống như trước đây tôi từng bị thương vậy.“Con rảnh rỗi thì ngồi ở nhà đợi ta là được rồi, đừng có chạy ra ngoài ghen bóng ghen gió.”“Ai bảo con vì chú mà ghen bóng ghen gió chứ? Con chỉ thấy chướng mắt khi cô ta tự cho mình là giỏi giang thôi!”Hắn lại lấy ngón tay chấm một ít thuốc thoa lên môi tôi. “Lần sau con thấy ai chướng mắt thì về nói với ta, đừng có đánh nhau với người ta, biết chưa?”Môi tôi tê dại, tôi vội né tránh “Tại sao lúc đánh chú thì con đánh trúng mà đánh cô ta lại trượt cơ chứ?”“Đó là vì con chỉ có tài bắt nạt ta... Con sinh ra để dằn vặt ta mà thôi!”Tôi lại nuốt nước bọt, lần này không phải chỉ có đôi môi tê tay hắn lại đặt lên môi tôi, đầu ngón tay mềm mại men theo bờ môi. Tôi nghiêng mặt, hai má nóng hoa đã che đi ánh mặt trời bên ngoài, căn phòng được nhuộm một màu cam huyền ảo. Hắn không nói mà chăm chú nhìn vào mắt tôi, ánh mắt chạm nhau, hòa quyện vào nhau trong căn phòng yên tĩnh. Căn phòng tỏa ngát hương thơm của thiếu nữ. Tôi hơi ngả người trên gối, cảm thấy linh hồn dần bay ánh mắt hắn như không còn lý tính, rơi xuống vực sâu bất tận. Hắn càng lúc càng gần tôi hơn, ngón tay trượt từ môi xuống phía mà vào thời khắc gay cấn ấy, điện thoại của tôi bỗng reo lên. Tôi vô cùng sung sướng vì đã hoàn hồn trong tiếng nhạc. Thật nguy hiểm, suýt nữa thì bị ánh mắt ấy hút mất linh hồn mà khó khăn lắm tôi mới tìm lại được. Tôi định ngồi dậy nghe điện thoại, bỗng hắn ấn mạnh tôi nằm nguyên trên giường.“Con không nghe điện thoại, được không?”Tôi chỉ lưu vài số điện thoại, chắc là Tiểu Cảnh đoán chắc anh muốn hỏi thăm tôi bị thương ra đưa tay cầm lấy điện thoại của tôi, nhìn lướt số điện thoại, sắc mặt bỗng thay đổi, vứt chiếc điện thoại vào lòng nhìn cuộc gọi tới, quả đúng như dự đoán.“Anh Tiểu Cảnh...”“Mặt em đã đỡ hơn chưa?”“Bôi thuốc xong, không đau nữa rồi!”Anh im lặng một lúc rồi nói “Anh có vài lời muốn nói với em, bây giờ em có thời gian không?”Tôi lén nhìn Hàn Trạc Thần đang đứng bên cửa sổ, mày chau lại, xem ra hắn rất không vui.“Có việc quan trọng phải không ạ?”“Phải, anh đang ở dưới nhà, em có thể xuống đây được không?”Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, rèm hoa mờ mờ, bên ngoài nhìn vào không thấy gì nhưng bên trong nhìn ra có thể thấp thoáng. Xe của Tiểu Cảnh đỗ ở dưới, anh tựa vào cửa xe, nhìn về phía cửa sổ phòng cảm thấy trong giọng nói của anh có chút ưu tư và mong mỏi. Nỗi ưu tư ấy còn rõ hơn cả lần tôi từ chối làm bạn gái anh.“Được, em xuống ngay bây giờ.”Tắt máy, tôi đang định xuống dưới thì Hàn Trạc Thần nói “Không được đi!”“Chú có tư cách gì quản lý con. Chú đâu phải bạn trai của con.”Mặt hắn tái đi, dường như hắn đang cố kìm nén cảm xúc của bản thân “Con rất yêu nó?”Tôi lạnh lùng nhìn hắn “Tại sao chú không chịu nghĩ xem người như chú có chỗ nào đáng để người ta yêu chứ?”Khi chạy ra ngoài hành lang, trong tâm trí tôi vẫn hiện lên nụ cười mỉa mai của hắn. Trước khi lên xe của Tiểu Cảnh, tôi vẫn không kìm nổi cảm xúc, lưu luyến nhìn chiếc rèm hoa màu hồng ở cửa sổ phòng tôi. Dường như tôi nhìn thấy hình bóng cô độc cùng ánh mắt đầy nuối tiếc của mỉm cười, thầm nhủ trong lòng “Con yêu chú... Con sẽ không rời xa chú, nếu có ngày chú xuống địa ngục, chắc chắn con sẽ theo chú. Chúng ta không cùng sinh ra nhưng có thể cùng chết.”Mưa giăng đầy trời, hạt mưa đập vào cửa kính xe chỗ tôi ngồi kêu lách tách, rồi rớt xuống men theo cửa kính... Tôi nhìn xuyên qua màn mưa, những cặp tình nhân trên phố đang nép vào nhau dưới ô... Tôi hình dung ra cảnh hắn vẫn đứng bên cửa, nhìn xuống, đợi tôi về, rồi cầm ô cùng tôi đi dạo dưới mưa, vẫn thường có... Nhưng hôm ấy, tôi không trở Cảnh hỏi “Em đang nghĩ gì thế?”“Không có gì!”Tôi đang nghĩ đến đoạn đối thoại của hai người phụ nữ ngồi cạnh bàn chúng tôi ban người nói “Bên cạnh nhà tôi xảy ra án mạng.”“Có chuyện gì thế?”“Người vợ thật kinh khủng, chồng cô ta ngoại tình, cô ta vờ như không biết, tối đến đợi cho chồng thân mật đến chân tay rã rời, ngủ ngon lành thì cô ta dùng dao đâm vào lưng chồng.”“Thật thế à? Người phụ nữ ấy cực đoan quá!”“Có lẽ là yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu!”Sau khi nghe những lời ấy, ý nghĩ kỳ dị như cỏ dại cứ lớn dần lên trong đầu tôi trao thân cho hắn, liệu hắn có phấn khích đến mức tay chân rã rời rồi mơ màng thiếp đi không? Lúc đó liệu hắn sẽ không dễ gì bị những tiếng động dù là nhỏ nhất làm cho giật mình? Liệu hắn đủ tin tôi đến mức lúc mệt mỏi nằm bên cạnh tôi không?“Thiên Thiên!”“Hả?! Em xin lỗi! Anh vừa nói gì?”“Anh vừa mới hỏi những năm gần đây ông Hàn có đối tốt với em không?”“...”Hắn có tốt đối với tôi không?Tôi nhớ lại nhiều năm trước. Tôi uống cà phê rồi kể lại toàn bộ quãng thời gian tôi sống với hắn. Tôi không nhớ rõ lúc đó tôi lên mấy. Giáo viên dạy vẽ bảo chúng tôi vẽ một bức tranh, chuẩn bị nộp bài mà tôi vẫn không nghĩ ra là nên vẽ cái gì liền sao chép lại bức vẽ của bạn bên cạnh. Bạn ấy vẽ cảnh nắm tay bố cùng đi dạo trên bãi cỏ, bên cạnh là dòng chữ xiên xẹo “Con yêu bố.” Có lần vô tình Hàn Trạc Thần phát hiện bức vẽ bị điểm không trong cặp tôi, hắn nhìn rất lâu, hỏi tôi có thể tặng hắn không. Cho đến tận bây giờ bức vẽ đó vẫn còn nguyên vẹn ở ngăn kéo trong thư phòng lần hắn về nhà trong tâm trạng rất tệ. Lúc đó tôi còn nhỏ, không biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, chỉ biết trời lạnh liền rót cốc nước nóng bưng đến đặt vào tay hắn. Hắn phát cáu, hất bay cốc nước khiến nước nóng bắn lên tay không ngừng nói “Con xin lỗi! Con xin lỗi!”Sau đó, tôi quỳ xuống sàn nhặt những mảnh vỡ, tay bị mảnh thủy tinh cứa, tôi vừa khiếp sợ vừa thu dọn. Vì thấy oan ức nên nước mắt tôi giàn giụa. Tôi không dám lau nước mắt cũng không dám ngẩng ngồi xuống bên tôi, cẩn thận nhặt những mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay tôi vứt đi. Rồi hắn ôm tôi đến ngồi trên sofa, giúp tôi lau hai hàng nước mắt và vết máu trên tay.“Thiên Thiên, con không sai, con là đứa trẻ hiểu biết nhất mà ta từng gặp”, hắn nói. “Xin lỗi! Ta không được vui, sau này sẽ không như thế nữa!”Từ đó trở đi, dù có tức giận đến mấy hắn cũng không bao giờ hất vỡ cốc nước mà tôi bưng tới cho năm như vậy, hắn chưa bao giờ quên sinh nhật tôi. Ngay cả khi tôi bị đau bụng quằn quại trong những ngày ấy hắn cũng không quên, thường dặn cô Lý nấu canh đường đỏ với gừng cho tôi chí để cứu tôi, hắn còn xông ra ngăn chiếc xe đang lao buổi chiều tôi đã kể rất nhiều chuyện. Khi Tiểu Cảnh đưa giấy ăn cho tôi, tôi mới nhận ra mặt mình đầm đìa nước lấy làm xấu hổ, cười xòa “Xin lỗi! Chú ấy đối với em rất tốt, vậy mà trước đây em không nhận ra.”“Đúng vậy, hôm nay đang họp các cổ đông, khi nghe thấy có người đánh em, ông ấy liền dừng cuộc họp...”Tôi cúi đầu uống một ngụm cà phê đã nguội ngắt, mặn chát, không còn vị ngọt đắng.“Em uống chút rượu được không?” Tôi hỏi.“Sâm panh được chứ?”“Sâm panh, được! Uống lúc này rất hợp.”Ngoài trời mưa càng lúc càng nặng hạt, những giọt nước mưa đập vào cửa kính, vỡ bảy giờ, tôi vẫn chưa uống hết ly sâm panh. Tiểu Cảnh nhìn đồng hồ, hỏi tôi có muốn về không. Tôi lắc đầu. Hôm nay mây đen nghịt trời, không nhìn thấy trăng sao! Nhưng không sao, chúng tôi sẽ nhanh chóng được đoàn tụ thôi.
ngủ cùng sói bị cấm